Phút chạnh lòng của một người chồng ít tiền

Sang ngày thứ hai chẳng còn tâm trạng đâu mà thưởng thức cảnh quan nữa, anh bắt ô tô về trước. Em sung sướng tựa vào vai anh. Thấy cuộc sống đủ đầy hơn bao giờ hết.Những lần về thành phố thăm hai mẹ con, nhìn căn phòng chật chội, thiếu thốn đủ thứ, anh càng thương em hơn. Bước chân đi mà lòng nặng trĩu, nghĩ với tình hình giá cả leo thang như thế này, vợ chồng mỗi người mỗi nơi, không biết đến khi nào mới gom góp đủ tiền mua căn hộ.

Công việc của em cũng rất vất vả. Tiền anh mang về không nhiều. Em phải làm thêm mỗi tối. Người ta “gái một con” hồng hào, khỏe mạnh, còn em, mặt mũi hốc hác vì thiếu ngủ, tóc tai bơ phờ vì thiếu sự chăm sóc, mặc hoài mấy bộ quần áo cũ kỹ vì phải tằn tiện, không dám mua sắm.

Công ty tổ chức đi nghỉ mát, muốn em và con cùng đi nhưng không có tiêu chuẩn, bỏ tiền túi ra thì không đủ. Em động viên anh cứ đi cho biết đây biết đó, hòa nhập với anh em đồng nghiệp. Đắn đo mãi anh cũng đi. Đến nơi, nhìn đồng nghiệp hân hoan bên vợ con, chạnh lòng nhớ em và con ở nhà. Sang ngày thứ hai chẳng còn tâm trạng đâu mà thưởng thức cảnh quan nữa, anh bắt ô tô về trước. Em sung sướng tựa vào vai anh. Thấy cuộc sống đủ đầy hơn bao giờ hết.

… Mới hôm qua thôi mà tất cả như xa lắm rồi.

Em bắt đầu nhăn nhó, phân bì. Rằng vì anh mà em trở nên cơ cực thế này. Vì anh không năng động, tài giỏi như người ta nên hai mẹ con em thiếu thốn. Em toàn chịu thiệt thòi thôi từ khi làm vợ anh.

Lời nói buông ra không biết vô tình hay cố ý đã làm trái tim anh tổn thương. Anh buồn vô cùng. Có thể do sự mệt mỏi kéo dài không chịu được nữa, nên em nói ra những lời đó một cách không ý thức. Nhưng, trong hoàn cảnh của anh, một người chồng chưa lo được cho vợ con một cuộc sống đầy đủ, anh rất dễ chạnh lòng.

Anh biết em đang phải hy sinh nhiều thứ cho anh, cho gia đình. Và trong một thời gian nhất định, anh nghĩ, sự hy sinh của vợ hoặc chồng là điều hết sức tự nhiên, bình thường. Nhưng đó là khi hai trái tim cùng chung nhịp đập. Còn không, hiển nhiên, “sự hy sinh” đó không thầm lặng nữa, mà trở thành “thiệt thòi”, thành “gánh nặng”.

Vậy nên, khi nhận ra em đang thấy mình thiệt thòi trong cuộc hôn nhân này, lòng anh luôn nặng nề với câu hỏi, phải chăng tình yêu em dành cho anh đã nhạt?

Theo afamily